Kiếm, cuối cùng đã động đậy.
Nó không có tiếng gầm thét chấn động trời đất, chỉ trong lòng bàn tay chủ nhân, vẽ nên một đường thẳng tĩnh lặng nhất, hướng về bầu trời thản nhiên, nhìn xuống vạn cổ.
Đầu kiếm không có sấm sét, chỉ một vết mực cực mảnh, cực nhạt, như một giọt lệ sắp khô, bị gió thổi về phía đám mây. Bầu trời nhẹ nhàng rung lên, không phải vỡ vụn, mà hiện ra một vết nhăn cực nhỏ, như trên khắc đá cổ xưa không đổi, bị thời gian nhẹ nhàng xóa đi một chút bụi.
Ánh sáng rò rỉ từ trong vết nhăn đó. Không phải ánh sáng của mặt trời, mặt trăng, sao trời, mà là một loại ánh sáng chưa từng
Xem bản gốc